| Klassifikation nach ICD-10 |
| R49.1 |
Aphonie |
| F44.4 |
Dissoziative Bewegungsstörung |
|
{{{03-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{04-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{05-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{06-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{07-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{08-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{09-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{10-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{11-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{12-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{13-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{14-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{15-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{16-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{17-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{18-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{19-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{20-BEZEICHNUNG}}} |
|
{{{21-BEZEICHNUNG}}} |
| ICD-10 online (WHO-Version 2019) |
Aphonie (gebildet aus griechisch άφωνια < α „nicht“ und φωνή, phone, „Stimme“) oder Stimmlosigkeit bezeichnet schwere Störungen der Tonbildung (Phonation) bis hin zum Stimmverlust. Es werden organische und psychogene Ursachen unterschieden.